Thiết kế & Phát triển sản phẩm

Thiết kế cho môi trường P3

Bài viết này được trích từ bộ sách “Thiết kế và phát triển sản phẩm” nhằm chia sẻ kiến thức về Thiết kế, Nghiên cứu & Phát triển tới cộng đồng. Nội dung các bài viết chỉ dừng ở mức cơ bản, các bài chuyên sâu hơn xin xem ở link https://meslab.vn/rdi

Đối với các khách hàng đã mua sách cũ, MES LAB có chương trình hoàn tiền mua sách khi đặt mua tài liệu mới. Chi tiết xin xem tại https://meslab.vn/rdi-toolkit

Bước 4: Áp dụng DFE

Bước này được triển khai khi làm “Thiết kế cấp độ hệ thống”.

Ở bước này, nhóm thiết kế tạo ra nhiều phương án thiết kế khác nhau về DFE và so sánh các phương án đó để chọn thiết kế tối ưu trên cơ sở các tiêu chí DFE đã đưa ra.

Phương án thiết kế 2 (concept) cho sản phẩm Nhà ở. Nguồn: Reidclifford/Wikimedia Commons.

Ở hình hai hình trên, sản phẩm là Nhà ở và nhóm thiết kế đề ra 2 phương án như vậy. Với mỗi phương án có ưu nhược điểm khác nhau trên phương diện DFE, xét riêng về khía cạnh tiêu hao năng lượng (chiếu sáng, làm mát mùa hè, sưởi mùa đông,…) và mức độ sử dụng vật liệu (mỗi phương án khác nhau do diện tích xây dựng khác nhau). Sự khác nhau này sẽ còn lớn hơn nếu nhóm thiết kế sử dụng chủng loại vật liệu khác nhau, quá trình xây dựng khác nhau…

Dựa vào đánh giá sơ bộ, phương án có thiết kế DFE tốt hơn sẽ được chọn để thiết kế chi tiết. Việc này cũng giống như công tác “sơ loại” trong công tác sàng lọc ý tưởng và lựa chọn concept.

Bước 5: Đánh giá tác động môi trường

Bước này được thực hiện khi tiến hành thiết kế chi tiết. Sau khi có mẫu concept tốt nhất ở bước 5, nhóm thiết kế tiến hành tính toán chi tiết và ra được bộ hồ sơ thiết kế sản phẩm hoàn chỉnh với thông số đầy đủ về các loại vật liệu cùng khối lượng dùng trong sản phẩm.

Nhóm DFE sẽ tiến hành đánh giá, kiểm nghiệm về tác động môi trường mà sản phẩm vừa thiết kế có thể gây ra. Bảng kết quả đánh giá có dạng như bảng dưới đây (để đơn giản, phần Sản xuất và Sử dụng được lược bỏ).

Ở bảng trên, cột đầu tiên là các tiêu chí môi trường cần xem xét. Cột thứ 2 là điểm “thân thiện” mà sản phẩm đạt được. Số điểm này được tính tổng hợp từ nhiều yếu tố cho mỗi tiêu chí. Chẳng hạn, với Thành phần vật liệu, 0.4 có thể hiểu là sản phẩm có 40% khối lượng dùng vật liệu thân thiện môi trường (thép, nhôm…). Cách tính tương tự được áp dụng cho tiêu chí Tỷ lệ vật liệu tái sinh , Khả năng tháo rời và Khả năng tái chế.

Cột thứ 3 thể hiện mức độ ưu tiên mà nhóm DFE dành cho mỗi tiêu chí. Với mỗi dự án khác nhau, mức độ ưu tiên cho mỗi tiêu chí sẽ khác nhau. Việc làm này tương tự như khi ưu tiên các tiêu chí để lựa chọn mẫu concept.

Cột cuối cùng là điểm quy đổi, tổng số điểm này chính là mức độ thân thiện môi trường mà sản phẩm đạt được (64% như ví dụ trên).

Bước 6: Đối chiếu với mục tiêu DFE

Với ví dụ ở bảng trên, mức độ thân thiện môi trường là 64%. Nếu doanh nghiệp đặt ra “ngưỡng” cần đạt về DFE là dưới 64% (ví dụ: 60%), thì thiết kế này được coi là “đạt” và được duyệt. Ngược lại, nếu “ngưỡng” DFE đặt ra mà cao hơn con số 64% (ví dụ: 80%), nhóm  thiết kế sẽ phải chọn lại vật liệu, quy trình sản xuất,…để  tăng mức độ thân thiện môi trường thông qua số điểm đạt được.

Có một cách khác: doanh nghiệp có thể điều chỉnh phân khúc khách hàng mục tiêu hoặc chiến lược DFE và qua đó thay đổi mức độ ưu tiên các tiêu chí để thay đổi số điểm DFE đạt được. Tuy nhiên, cách làm này không được khuyến khích.

Copyright © 2019 MES LAB. Address: An Lac Building, 368B Quang Trung Street, Ha Dong District, Ha Noi, Vietnam
Hotline: 0917.51.9900 | Email: meslab@meslab.vn

To Top